Chào, Khách
Đăng nhập | Đăng ký
Kho Truyện 18+, Ảnh Sexy Cực Khủng Kho Truyện 18+ Truyện XXX , Ảnh Sexy XXX Cực Khủng
Home »Truyện Dài Kỳ
Chick | Xem: 93747
Chuyên mục: Truyện Dài Kỳ
Time: 04:16 - 23/01/2013
Sửa gần đây: 02:43 - 01/06/2013
thế này mà giờ trán ướt đẫm mồ hôi, tóc dính bết cả vào má, chân lại bị đau, thân gái dặm trường giữa đêm dắt bộ thế này thì đúng là gay go thiệt. Không biết phải tính làm sao vì quả thật chỗ sửa xe đạp lề đường ở Phan Thiết không có nhiều, hay ít nhất tôi nhẩm tính theo đoạn đường Minh Châu dắt bộ nãy giờ thì sẽ không có chỗ sửa xe nào theo tôi biết.

-Vậy giờ sao ? – Tôi hỏi mà như không hỏi.
-….. ! – Minh Châu cũng không biết phải nói gì hơn, cô nàng mệt nhọc ngồi xuống luôn bên vệ đường.

Nếu tôi chở Minh Châu về nhà thì cũng được, nhưng vấn đề là xe cô nàng phải gửi ở đâu khi nhà cũng còn xa, còn nếu tôi bảo cô nàng ngồi đợi để tôi dắt đi tìm chỗ sửa thì cũng như không, và bỏ mặc Minh Châu ở lại còn tôi thì về nhà là chuyện không thể có rồi. Vậy là… chỉ còn một cách duy nhất, cứu cánh cuối cùng !

Hít một hơi dài rồi tôi đưa mắt nhìn cô bạn đến từ hôm qua của mình, khẽ nói:

-Thôi, lấy xe của Nam về nhà trước đi, kẻo ba mẹ lo !

Tròn mắt ngạc nhiên với quyết định tôi vừa nói ra, Minh Châu ấp úng:

-Nhưng… vậy còn Nam thì sao ?
-Mình sửa xe giùm cho, dắt một tí là đến chỗ quen ấy mà ! – Tôi xua tay phớt lờ. – Về nhanh đi, ở nhà đợi đấy !
-…… !

Đưa mắt nhìn tôi và gửi gắm một ánh nhìn cảm kích đầy ý nhị và sâu lắng, Minh Châu gượng đứng dậy và nhận xe từ tay tôi.

-Đạp được không ? – Tôi hơi lo cho chân phải của cô nàng.
-Chắc là được… ! – Minh Châu khẽ gật đầu.
-Ừ, về đi, mai sửa xe xong Nam đem lên trường trả cho ! – Tôi gật đầu nói.
-………. !

Mất vài giây không nói gì, cuối cùng Minh Châu như thì thào qua hơi thở, khẽ mím môi:

-Cảm.. cảm ơn… !

Rồi cô nàng đạp xe đi, tuy lúc đầu có hơi loạng choạng vì chưa quen nhưng hồi sau thì đã có thể gọi là khả dĩ đạp về đến nhà được. Nhưng không biết có phải tôi nhìn lầm hay không mà như thấy Minh Châu hãy còn quay lại thoáng nhìn tôi rồi lại quay đi. Bất đắc dĩ, tôi đành cười trừ gật đầu cho chắc ăn.

Còn lại một mình trên cung đường vắng với chiếc xe đạp … màu hồng bị trẹo cổ, tôi lắc đầu thở dài khi đồng hồ đã điểm 10 giờ 30 tối, và chỗ sửa xe gần nhất mà tôi biết cũng cách đây một cây cầu.

-Trời ơi… vì đâu nên nỗi… ớ ơ…. !!!!

Võ Trí Nam ơi là Võ Trí Nam, thật là dại gái quá đi mà…. !

Chapter 327 :

Mãi cho đến tận bây giờ, khi đã trưởng thành rồi, đã có cái nhìn kinh nghiệm hơn so với thời trung học rồi nhưng tôi vẫn không thể nào giải thích được lí do tại làm sao mà ngày hôm đó tôi lại… nói dối Tiểu Mai một cách hoàn toàn gần như là phản xạ vô điều kiện.

Đó là một buổi sáng sớm không có ánh nắng, bầu trời đầy nghịt những đám mây màu xám tro ảm đạm. Tôi uể oải vươn vai ngồi dậy rồi bước ra khỏi giường ngủ, che miệng ngáp dài và lại chạy cuống lên để chuẩn bị đi học. Nhưng đến khi đã đồng phục bảnh bao, mặt mũi tươi tắn cả rồi thì tôi lại đứng thẫn thờ trước chiếc xe đạp martin màu hồng của Dạ Minh Châu. Đêm hôm qua, sau khi đã dắt xe rã rời cả đôi chân thì tôi mới tìm đến được chỗ sửa xe quen thuộc, và sau hai mươi phút ngồi vật vờ vì buồn ngủ, kết quả là hơn gần 12 giờ đêm tôi mới về đến nhà. Lãnh một trận mắng té tát của mẹ, ánh mắt như đạn đã lên nòng của ba ý nói rằng “ngày mai mày chết với tao” thì tôi mới ỉu xìu dắt được chiếc xe vào nhà sau khi đã giải thích rằng… con giữ xe giùm bạn học. Nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó, khi mà trong nhà tôi vẫn còn một cô bé lém lỉnh đầy tinh quái. Đợi cho ba mẹ tôi đi ngủ hết thì bé Trân mới lò dò lại gần:

- Xe ai vậy anh?
- Ừm… của bạn ! – Tôi đáp nhát gừng, tránh đi ánh nhìn lom lom của con bé.
- Bạn gái nào vậy ? Xe của chị Mai là martin màu bạc mà ? – Trân lại tò mò hỏi.
- Thì bạn thôi, giữa đường thấy vậy nên giúp ! – Tôi trả lời vẻ khó chịu, vội cắm mặt vào cuốn tập trước mắt.
- Chết anh rồi, lo mà nghĩ cách đi, chị Mai không tha đâu ! – Bực mình vì bộ dạng ỡm ờ của tôi, Trân buông một câu đe dọa rồi quay trở lên phòng.

Chính vì câu nói đó của Trân mà trong suy nghĩ của tôi đã hình dung ra cảnh tượng Tiểu Mai sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt như thế nào nếu tôi nói cho nàng biết rằng đây là xe của Minh Châu.

- “Chắc không sao đâu nhỉ ? Tiểu Mai rất tốt mà, hẳn là sẽ hiểu là mình chỉ đang giúp đỡ người khác thôi ! “

- “Không ổn, nói gì thì nói, Minh Châu vẫn là… trường hợp đặc biệt, có khi Tiểu Mai sẽ không đồng ý chuyện này ! “

Trằn trọc mãi với mối lo âu rằng ngày mai phải đối đáp ra sao mà tôi ngủ luôn lúc nào không hay biết, có lẽ vì đã quá mệt mỏi sau chuyến cuốc bộ đường dài dắt xe đi sửa. Để rồi sáng nay, tôi đang trơ mắt ếch nhìn chiếc xe đạp màu hồng, một chiếc xe của con gái.

- Đem xe lên trả bạn, rồi đem lại xe mình về nhà đấy ! – Mẹ tôi lạnh lùng dặn dò, hẳn bà vẫn còn giận tôi vì vụ đi trễ hôm qua.

Không dám đứng lại để ăn mắng thêm nữa, tôi chả kịp nghĩ gì hơn là dắt chiếc xe của Minh Châu ra ngoài. Hôm qua tôi đã tính đến trường hợp là lấy xe khác để sang đón Tiểu Mai, chứ chạy chiếc xe màu hồng này ra đường chỉ sợ chưa kịp đến nhà nàng thì tôi đã đến chết vì bách nhục rồi, mối nhục của một thằng con trai đạp xe của con gái. Nhưng chiếc xe của ông anh tôi thì ngay khi ổng đậu đại học, mẹ tôi đã đem cho thằng cháu họ bên ngoại, trong nhà ngoài chiếc xe màu đen của tôi đang được Minh Châu giữ ra thì chỉ còn xe của Trân. Tuy chiếc xe này có màu xanh lục, không đến nỗi chói

Bạn Đang Đọc Truyện Tại wWw.fTruyen.NET - Chúc Bạn Online Vui Vẻ
« 1... 349 350 [351] 352 353...362 »
Trang :
Đánh giá (-): 261 / 189
Từ khóa: Yêu nhầm chị haiđược nhầm em gái
ADS Nhà Tài Trợ:
KHO GAME - APP JAVA, ANDROID... ẢNH SEXY GIRL CỰC KHỦNG